Đêm tàn của những đau thương (P.2)


Kỳ: 1 [2]3 4 5

Anh sửng sốt khi biết ngần ấy năm tháng tuổi trẻ, cô không hề dây dưa với đàn ông.

“Tôi biết tôi không hạnh phúc, cả đời này không thể có hạnh phúc, anh cứ hạnh phúc thay tôi là được rồi”.

Anh trầm ngâm nhìn cô, qua cánh cửa sổ đang hé. Dù phòng bên kia đã buông rèm nhưng vẫn loáng thoáng thấy bóng cô hắt lên. Hẳn cô đang làm việc, làm việc một cách chăm chỉ... anh nhợt nhạt cười.

Bỏ tay vào túi, rút ra hộp quẹt và điếu thuốc, anh bật lửa châm thuốc, tựa lưng thở dài, rồi lại chậm rãi xoay người.

Cô đã về đây một tháng. Mới chỉ một tháng và sau đêm tân hôn, mỗi người lại có không gian của riêng mình. Chỉ là buổi tối cô và anh có ngủ cùng nhau. Mang tiếng ngủ cùng, thực chất cô nằm ở nệm dưới nền nhà, anh nằm trên giường, cảnh tượng kỳ cục chẳng mấy đẹp mắt.

- Sao cô không nằm cùng tôi? Nếu không nằm cùng, sao không tách phòng?

Anh tò mò hỏi cô, còn cô nghe xong, cũng chỉ liếc ngang nhìn anh một cái. Không đáp, rồi thư thái uống sữa. Phải, cô thích sữa.

Đó là điều đầu tiên anh biết về cô suốt một tháng sống chung.

- Chưa ngủ à? - Cô lọ mọ cầm theo quyển sách bước vào phòng, tháo kính ra, khẽ dụi mắt.

- Chưa, cô luôn thức muộn vậy sao?

- Còn anh thì luôn đợi, không cần thế đâu. Thứ ba và thứ sáu anh được quyền qua nhà Du mà. Hôm nay thứ sáu, anh không đi sao?

- Không, cậu ấy đang bận ôn thi.

- Vậy thì càng cần phải sang để chăm sóc chứ? - Diên Vỹ thành thật nói, cũng là lời nói xuất phát từ sự chân thành.

Hoàng nhìn cô khó hiểu rồi lắc đầu.

- Cậu ấy không muốn tôi làm mất tập trung.

- Mất tập trung? -  Diên Vỹ nghiêng đầu, cô hơi nhăn mày rồi chợt nhận ra như vỡ lẽ. - À, phải rồi, là mất tập trung.

Rồi cô im lặng. Đặt mấy cuốn sách xuống giường, lại tự mình trải nệm. Cô không cho anh đụng vào việc này, nếu anh làm, cô sẽ chẳng nói chẳng rằng mà qua thư viện ngủ. Nhưng nói là ngủ, cả đêm cô vẫn sẽ thức. Anh không rõ nguyên do, chỉ biết, đôi khi anh nhìn sang phòng đó, lại thấy bóng cô gạt nước mắt. Lại cho mình ngủ mơ, anh nằm ngủ tiếp, không để ý nữa. Nhưng lặp lại vài lần, cô đều như vậy, khiến anh buộc phải thôi việc giúp đỡ cô. Tự cảm thấy mình thừa thãi nhưng đó không phải là điều anh bận tâm.

Có điều…

Vũ Hoàng không phải kẻ ăn chơi, càng không có khả năng chơi bời quá đà, anh chỉ có Du, nếu không ở bên Du, anh sẽ quanh quẩn với công việc, rồi trở về nhà. Lúc nào về đến nhà, đều sẽ thấy cô đang ngồi vừa gọt hoa quả, vừa đọc báo.

- Này!

- Sao?

- Anh bỏ thuốc đi!

Cô nhíu mày, nhìn tàn thuốc vương trên nền gỗ, cảm thấy có chút không thoải mái. Anh dụi thuốc vào gạt tàn, trầm ngâm.

- Du cũng từng nói thế!

- À… thế thì tôi nói cũng vô ích, phải không?

- Cũng phải.

- Chí ít, đừng hút trong nhà.

- Được.

Cô đọc sách, tiếp tục ghi ghi chép chép gì đó vào cuốn sổ nhỏ, rồi lại lấy điện thoại ra có vẻ nghiên cứu gì đó rất chuyên tâm. Anh không khỏi tò mò về cô. Nhưng, anh chỉ dừng lại ở việc ngắm nhìn, không thâm nhập vào cuộc sống của cô, vợ chồng, kì thực, anh và cô chưa một lần trải qua đêm xuân.

Anh lắc đầu, rời phòng, trở về cũng cầm trên tay tập tài liệu. Công ty đang có những hợp đồng cần giải quyết, anh cũng cần làm cho xong. Kê xong chiếc bàn con lên giường, lại bắt đầu chuỗi âm thanh của sự tĩnh lặng.

Tiếng gõ bàn phím, tiếng kéo điện thoại, sột soạt của giấy. Họ im lặng.

Rồi đột ngột, cô ngẩng lên, nhìn thẳng vào anh.

- Vũ Hoàng!

- Sao?  -Anh dừng tay, hơi liếc về hướng cô, tỏ ý đang lắng nghe.

Cô chậm rãi mở lời:

- Tôi biết tôi không hạnh phúc, cả đời này không thể có hạnh phúc, anh cứ hạnh phúc thay tôi là được rồi.

Hai người im lặng. Anh hơi sững sờ, cũng không biết nên đáp lại thế nào, chỉ có thể trầm ngâm một lúc. Rồi từ tốn nói rằng:

- Đến việc tôi lấy người tôi yêu cũng không thể, thì hạnh phúc ở đâu?

- Hai người yêu nhau, thế là quá đủ cho hạnh phúc rồi.

Cô vẫn chăm chú nhìn anh nhưng rồi lại nhanh chóng quay trở lại với cuốn sách. Anh nhìn không ra đó là quyển gì, chỉ thấy toàn tiếng Pháp.

Cô tài giỏi, xinh đẹp, có học thức và nấu ăn ngon. Đôi lúc anh tự hỏi vì sao cô trói buộc cô vào đời anh, để rồi cả hai không thể vùng vẫy, đành ở bên nhau như nghĩa phải vậy, tương kính như tân. Anh có đề cập chuyện này, cô lảng tránh câu hỏi của anh bằng cách lờ đi cái nhìn và vuốt tóc ra đằng sau. Rồi sau đó cô sẽ cố làm mình bận rộn và quên đi câu hỏi của anh. Đại loại vậy.

Diên Vỹ quả thực có chút ấm áp trong lòng nhưng lại không có khả năng đón nhận sự vui vẻ này (Ảnh minh họa)

Khi Du chất vấn anh về việc vì sao cô có thể buộc cô vào đời anh, anh không biết, cũng không biết đáp thế nào, nên chỉ có thể an ủi cậu bằng những nụ hôn trên tấm lưng trần trụi và cơn hoan ái xác thịt. Du thỏa mãn, cũng không tìm hiểu kỹ hơn về chuyện này nhưng cậu không hài lòng về cô, còn anh, anh không hài lòng chính bản thân mình. Vì lẽ gì anh không thể từ chối cô? Trong đám cưới của mình, chính anh sau khi nhìn nhận tất cả, lại thấy cô đứng quá đỗi cô đơn phía cổng nhà thờ.

Và thậm chí, cô còn chưa đòi anh một lần trăng mật. Anh tự điều tra về cô, lại sửng sốt ngỡ ngàng khi biết cô suốt ngần ấy tháng năm tuổi trẻ không chút dây dưa với đàn ông. Hoặc có nhưng lại quá kín đáo để nhận ra. Cách cô nắm bắt tâm lý đàn ông khiến anh tin rằng, cô từng là thuộc về thế giới của họ, lại không ngừng đặt ra câu hỏi và thẳng thừng nói với cô suy nghĩ của mình.

- Cô không phải chuyển giới mà thành chứ?

- Hả? - Diên Vỹ nhăn mày, ngơ ngác ngẩng đầu lên nhìn anh.

- Cái quái gì trong đầu anh vậy?

- Không… không có gì…

Anh thoáng có chút day dứt nhưng ngẫm lại, anh thấy mình vô lý và cảm giác có chút xấu hổ. Cô tựa hồ không quan tâm, cũng tiếp tục công việc của mình. Một lúc lâu sau, anh lại mở miệng.

- Cuối tuần này, đi trăng mật ở Nha Trang đi!

Lần này cô đặt hẳn điện thoại và sách xuống, leo lên giường ngồi đối diện anh. Bốn mắt nhìn nhau, cô thẳng thắn soi ánh nhìn của mình vào mắt anh, rồi gằn lên từng chữ: "Anh…điên…à?"-  Cô cũng không ngần ngại sờ trán anh.

-...

- Không có sốt, sao lại mê sảng vậy? - Diên Vỹ nghiêng đầu. - Hay là Du muốn đi Nha Trang, anh không tìm thấy lý lẽ nào thích hợp hơn ngoại trừ… trăng mật?

Cái thái độ dò hỏi của kẻ biết tuốt kia khiến anh phát bực.

- Về chỗ của mình đi, cô không muốn đi thì thôi.

- Vậy là chỉ tôi và anh?

- Cô muốn thì chúng ta có thể lôi thêm Du!

Nói xong, cô bất chợt cảm thấy ân hận. Cô là đàn bà, đã không có hôn nhân trọn vẹn, lại không có tình yêu, mà trăng mật còn dẫn theo nhân tình của chồng đi ư? Nhưng, anh phủ quyết áy náy nơi bản thân, là cô ta tự khơi mào.

Diên Vỹ lại trầm ngâm không nói, khóe miệng khẽ nhếch lên rồi tuột xuống đệm tiếp tục công việc. Cô đá lại một câu khiến anh cảm thấy điên tiết.

- Tùy anh!

Anh bất lực mặc kệ, đành lặng lẽ làm tiếp công việc của mình. Chỉ là không biết, người con gái dưới đệm kia luôn liếc nhìn anh, khóe môi kéo lên nụ cười mờ nhạt. Diên Vỹ quả thực có chút ấm áp trong lòng nhưng lại không có khả năng đón nhận sự vui vẻ này. Cô tự biết bản thân hoàn toàn vô giá trị trong mắt anh.

Một lúc lâu, cô cất đồ xong xuôi, trước khi tắt đèn, cô còn nói với anh, cũng như nói với chính mình.

- Anh phải hạnh phúc.

Anh nghe được, cảm giác khó hiểu, chỉ cho là lời cô bâng quơ nói ra, không đáp, ngay sau đó, liền chậm rãi đi vào giấc ngủ. Dưới nệm, Diên Vỹ vẫn mở mắt, xoáy vào bóng đêm trước mặt, tự lực run rẩy ôm lấy bản thân mình. Trong chăn ấm, vẫn cảm giác không an toàn, liền nhắm chặt mắt lại, mơ màng về quá khứ.

Quá khứ, ở nơi ấy có ánh sáng, có nụ cười, cả ấm áp.

Là… rất lâu rồi cô chưa cười. Cũng không biết vì sao phải cười. Chỉ chậm rãi nhận lấy những thứ số phận mang đến, cũng chủ động đoạt lấy những thứ mình cần. Rút cục, rất lâu rồi chưa nở nụ cười nào thực sự hạnh phúc.

(Còn nữa)

Diên Vỹ yêu Hoàng - đó là sự thật. Nhưng tại sao cô cố tình trói buộc đời anh, mà lại không mở rộng lòng mình để yêu thương và đón nhận yêu thương? Sự mở lời của Hoàng về chuyến "trăng mật" có thể làm thay đổi tình cảm giữa hai người... nhưng tại sao cô lại lạnh lùng, thờ ơ vì điều đó như vậy? Phải chăng vì quá yêu Hoàng mà cô sẵn sàng hy sinh tất cả, chỉ mong Hoàng được hạnh phúc bên Du?

Mời các bạn hãy đón đọc phần 3 "Đêm tàn cho những yêu thương" vào ngày 19/2/2014.

B.T (Khampha.vn)

Bạn có bình luận và chia sẻ bài viết 'Đêm tàn của những đau thương (P.2)' trên :


Tai game bigkool
Iwin 2013 Iwin 2013
So tài với cộng đồng người chơi lớn nhất Việt Nam trong các trò chơi: tiến lên, phỏm (tá lả), caro, xì tố, cờ tướng... Dòng máy: Java, Android, iOS, PC
Bigone - Game Bài Đại Chiến Bigone - Game Bài Đại Chiến
Giải trí đa phương tiện, qua các trò chơi đầy may rủi,đưa bạn làm ông Hoàng trên Mobile!...
iBet88 - Vua bài may mắn 2014 iBet88 - Vua bài may mắn 2014
Mạng xã hội game bài hay nhất trên Mobile năm 2014 với Đấu trường mới - Luật chơi mới - Thách thức mới - Nghẹt thở trong từng ván bài
Kỳ: 1 [2]3 4 5
Tin mới liên quan:

Chị nhìn trân trân vào bờ ngực vạm vỡ của anh, tim đập loạn xạ, cảm thấy xấu hổ với chính mình.

“Vô tích sự!” – hắn đứng bật dậy, đi ra ngoài nhưng không quên gửi lại cho cô ánh mắt đầy phẫn nộ, giận giữ, tức tối.

Gương mặt ranh mãnh của ả đàn bà từng ngủ với Hoàng hiện ra như trả lời cho câu hỏi của anh.

Mới hôm qua anh còn nói yêu thương cô, vậy mà hôm nay anh đã ngủ với người đàn bà khác?

Hoàng giục Nga đi tắm, anh nói với ả không muốn mất hứng lúc "yêu" vì mùi rượu trên cơ thể.

Cô gái này có lẽ không phải gái làm tiền, nhưng cũng tạo cho anh cảm giác từa tựa như vậy.

Cô biết Hoàng sẽ không bao giờ chấp nhận được một người con gái lầm lỗi như mình!

Tuấn sợ nhất là yêu phải gái ngoan, lúc nào cũng tính chuyện tương lai, sinh con đẻ cái.

"Anh Tuấn ngủ với tớ, còn “chồng” tớ "yêu" bạn. Chỉ là một sự trao đổi cho cuộc vui thêm hứng thú thôi mà".

Đến với tôi rồi lại qua lại với gã đối tác? Cô thật là hư hỏng, đúng là loại đàn bà chẳng ra gì...